Ngại chia sẻ cho nhân viên
Tôi có quen 01 bà Chị bán Bún Mắm nghe nói làm ăn cũng được lắm. Hôm đó ghé thăm thấy quán không đông khách lắm nhưng nhân viên thì tất bật chạy tới chạy lui và tiếng khách gọi, chủ quản tháo bát nháo từ bếp ra sảnh chỉ đạo hết việc này đến việc kia, lâu lâu có chút quát tháo khi có phần thấm mệt. ( Quản lý theo phương pháp bằng mắt và bằng mồm đó)
Đợi rảnh chút bớt, hút Chị ngồi xuống ghế rồi hỏi han:
S: Em thấy có hơn 10 bàn, khách đâu đó 15 mà sao có vẻ rối lên vậy Chị ?
C: Uh, tại mấy đứa nhân viên mới nó chưa quen nên Chị mệt lắm em.
S: Ý Chị là các bạn phục vụ hay bếp hay do quy trình làm việc của mình?
C: Order đó, mấy đứa cũ nghỉ. Chị mới tuyển các em sinh viên vào làm, part-time không ah.
S: Vậy ah, thế khi các em vào Chị không đào tạo hay hướng dẫn trước công việc cụ thể sẽ làm những gì ư ?
C: Chị có nói nhưng tụi nó còn nhỏ không hiểu hết đâu em. Với lại sinh viên đi làm thêm mà, hết hè là chúng nó lại lý do lý chấu xin nghỉ hết cho coi. Đào tạo chi cho mệt, với lại chỉ nhiều quá nó biết hết nghề lấy gì kinh doanh em.
Nghe đến đây, tôi lại thấy thú vị quá … Tôi không nói ai đúng ai chưa đúng vì đặt mình vào từng người thì ai cũng có cái lý riêng nhưng trong trường hợp này tôi có 1 chút suy ngẫm về yếu tố cho đi. Không biết ngoài kia có nhiều người nghĩ như Chị không, nếu ta nghĩ mình đào tạo người sẽ mất công và chỉ nhiều quá họ biết hết sẽ quay lại cạnh tranh với mình thì đúng là có phần nên tâm tư sâu hơn.
Đa phần chủ nhỏ không đào tạo cho nhân viên tốt hơn thì phải chăng ta thuê họ vào để mệt thêm bởi suốt ngày phải ỏm tỏi vì không ưng ý rồi lúc cao trào lại không hay bởi lời ra tiếng vào. Chẳng phải ta nhận ra vấn đề nhưng mà chưa thấy nó quan trọng nên thôi kệ ?
Đợi khi nào có khách nhiều, đợi khi nào công việc tốt hơn, đợi khi nào mở rộng qui mô, đợi … đợi … mãi … và ta vô tình quên mất … mình đã từng có ý nghĩ tốt đẹp đó.
Bạn ơi, bạn thử nghĩ như thế này nhé … nếu mình đào tạo họ được 8/10 với mình thôi thì phải chăng ta đỡ mệt ? Phải chăng ta sẽ có nhiều thời gian hơn để ra ngoài giao lưu và học hỏi với những người hơn ta ?
Còn hơn phải lo lắng sợ mình đi mất cái này, thiếu cái kia, vỡ cái nọ … nếu như có 1 ngày họ ra đi thì và nếu họ có mở ra kinh doanh giống như bạn thì trước tiên ta nên mừng cho họ bởi sự ươm mầm của bạn đã nở hoa.
Hãy mạnh dạn cho đi, một lần buông xã tâm mình và chấp nhận mọi thứ đến với bạn một cách nhẹ nhàng thì khi đó bạn sẽ thấy tâm mình thanh thản và không phải vướng bận ở những yếu tố ngụy biện trong quá khứ.

0 nhận xét: